Blog

“Mọt sách” hay “mọt game”?- “Bookworms” or “Gameworms”?

(English translation bellow)
Có người cha từng nhìn những người yêu sách và thở dài:
“Cả ngày ôm sách, chẳng thực tế gì cả. Tôi sợ con tôi giống vậy… suốt ngày nói chuyện trời mây chứ có giúp gì được cuộc đời!”

Nhưng rồi một ngày, ông lặng lẽ nhìn lại —
Và thấy quanh con mình là vô số trò chơi, màn hình sáng rực, tiếng cười ré lên từ game chiến đấu, và những cuộc trò chuyện… không đầu không cuối.

Không sách. Không chuyện trời mây. Cũng chẳng còn mộng mơ.

Thưa các người cha,
Có thể những đứa trẻ “mọt sách” của một thời không giỏi tính toán lắm, chưa biết làm giàu, không vội vàng lao ra thế giới với một chiến lược “sát thương cao”.
Nhưng chúng lại âm thầm lớn lên với trái tim được tưới bằng những dòng văn tử tế.
Chúng học được cách nghĩ sâu, sống có đạo đức, và hiểu rằng trên đời có những giá trị không thể quy ra tiền.

Và quan trọng nhất:
Chúng không phải “mọt game”.
Chúng không sống vùi trong thế giới ảo, nơi cảm xúc bị điều khiển bằng phần thưởng và điểm số.
Chúng biết lùi lại một bước, tự hỏi: “Mình là ai?” – một câu hỏi mà game không bao giờ đặt ra.

Nếu có thể chọn, bạn muốn con mình là người sống sâu, hay người chỉ sống nhanh?
Là người biết mơ, hay người bị cuốn trong cơn gió thời đại?
Là người biết đọc người khác qua ánh mắt, hay chỉ biết chiến thắng bằng lượt bắn?

Không ai bắt buộc con bạn phải là một “mọt sách”.
Nhưng nếu có một nơi nương náu tâm hồn giữa thế giới hỗn loạn này, thì sách vẫn là nơi dịu dàng nhất.
Nơi con có thể quay về mỗi khi mỏi mệt, và học cách trở thành một con người – trước khi trở thành một người thành công.


“Bookworms” or “Gameworms”?
There was once a father who looked at people who loved books and sighed:
“They spend all day buried in books—so impractical. I’m afraid my child will turn out like that… talking about clouds and dreams, without doing anything real for life!”

But one day, he quietly looked around—
And saw his child surrounded by countless games, glowing screens, piercing laughter from battle quests, and conversations… that led nowhere.

No books.
No talk of clouds and dreams.
No more wonder.

Dear fathers,
Perhaps the “bookworms” of the past weren’t great at making money,
Weren’t in a hurry to conquer the world with some “high-impact strategy.”
But they quietly grew up with hearts watered by kind, thoughtful words.
They learned to think deeply, live with integrity, and understood that some values in life can’t be measured in dollars.

And most importantly:
They were not “gameworms.”
They didn’t bury themselves in a virtual world, where emotions are driven by scores and rewards.
They knew how to step back and ask, “Who am I?” — a question no game ever asks.

If you had the choice,
Would you want your child to live deeply, or merely live fast?
To be someone who dares to dream, or someone swept away by the winds of the times?
To read people through their eyes, or only know how to win through firepower?

No one says your child must become a “bookworm.”
But if there’s a place for the soul to rest in this chaotic world,
Then books remain the gentlest refuge.
A place your child can return to when weary,
And learn to be a real human being—
Before trying to become a successful one.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *